Phật dạy: Tuỳ ngộ mà an, tuỳ duyên mà sống

Thuận duyên hay nghịch duyên suy cho cùng cũng chỉ mang tính tương đối. Sống ở đời quan trọng là học được hai chữ “tùy duyên”.

Tuỳ ngộ mà an, tuỳ duyên mà sống

Người ta thường gọi nhân duyên tốt là thuận duyên, và nhân duyên xấu là nghịch duyên. Thế nhưng đã là nhân duyên thì không có thuận nghịch, tốt xấu. Và thuận duyên chưa hẳn sẽ đem lại giá trị hạnh phúc hay nghịch duyên sẽ mang tới khổ đau, bởi có khi nghịch duyên đưa tới sự trưởng thành, còn thuận duyên sẽ khiến ta yếu đuối.

Trong đạo Phật, tùy duyên là biết chấp nhận những gì xảy ra trong hiện tại và bình thản chờ đợi nhân duyên thích hợp hội tụ.

Có câu chuyện kể rằng, ngày tam phục – mùa mà cái nóng oi bức nhất trong năm, cả vườn cỏ của thiền viện đã trở thành một thảm cỏ khô vàng.

“Phát dọn cho sạch sẽ đám cỏ này đi, thế này thì thật là khó coi quá!” Chú tiểu nói.

“Đợi trời mát đã”, Sư phụ vẫy vẫy tay, “Tùy thời”.

Trung thu, Sư phụ lại mua về một bao hạt cỏ giống, gọi chú tiểu đem bao hạt giống này đi gieo. Gió mùa thu trỗi lên và cuốn đi những hạt giống vừa gieo. “Không xong rồi! Các hạt giống bị gió thổi bay đi cả rồi”, chú tiểu kêu la.

“Thôi đi con, không sao đâu, hạt giống vẫn còn rất nhiều, gió cuốn đi cũng không mọc được.” Sư phụ nói, “Tùy tính”.

Sau khi cơn gió đã lấy đi những hạt giống, tiếp theo lại có mấy chú chim đáp xuống mổ ăn. “Chết rồi! Hạt cỏ giống lại bị chim ăn hết rồi!” chú tiểu vừa nhảy vừa la.

“Không sao! Hạt giống còn nhiều, ăn không hết đâu!” Sư phụ nói, “Tùy ngộ”.

Nữa đêm lại bị một trận mưa dữ dội. Vừa mờ sáng chú tiểu vội vã chạy vào phòng thầy: “Sư phụ, lần này thì xong thật rồi! Những hạt giống bị mưa cuốn trôi hết rồi”

“Trôi đến đâu, thì nó sẽ mọc ở đó.” Sư phụ nói, “Tùy duyên”.

Hơn nữa tháng sau, một vùng đất trơ trụi lúc trước giờ lại mọc lên những mầm cỏ non xanh, có một số ngóc ngách không hề gieo trồng nhưng vẫn mọc lên xanh rờn. Chú tiểu vỗ tay và vô cùng vui sướng.

Sư phụ gật gật đầu: “Tùy hỷ”.

Tùy ngộ, tùy duyên, tùy an, tùy hỷ là 4 trạng thái tiêu biểu cho cuộc sống con người.

“Tùy ngộ mà an”, nhiều khi chính thái độ bình thản chờ đợi ấy lại là nhân duyên quan trọng để kết nối với những nhân duyên tốt đẹp khác.

Người ta thường gọi nhân duyên tốt là thuận duyên, và nhân duyên xấu là nghịch duyên. Thế nhưng đã là nhân duyên thì không có thuận nghịch, tốt xấu. Và thuận duyên chưa hẳn sẽ đem lại giá trị hạnh phúc hay nghịch duyên sẽ mang tới khổ đau, bởi có khi nghịch duyên đưa tới sự trưởng thành, còn thuận duyên sẽ khiến ta yếu đuối.

Cuộc sống bất biến, bởi vậy nhiều khi thuận duyên ban đầu nhưng lại biến thành nghịch duyên sau này, có khi nghịch duyên bây giờ nhưng lại biến thành thuận duyên trong tương lai. Tất cả đều tùy thuộc vào bản lĩnh và thái độ sống của ta.

Thế nào là sống “tùy duyên”?

Không kể là bạn gặp ai, họ đều là những người cần xuất hiện trong đời bạn

Điều này có nghĩa là, không có bất cứ ai ngẫu nhiên xuất hiện đường đời của chúng ta. Mỗi một người mà chúng ta gặp gỡ, và có mối liên hệ với chúng ta, đều đại biểu cho một số sự việc. Có lẽ họ cần xuất hiện để dạy cho chúng ta biết điều gì đó, hoặc sẽ giúp đỡ chúng ta nhận ra điều gì đó…

Một người yêu thương bạn, để bạn nhận ra, tình yêu là điều tốt đẹp nhất ta có thể dành cho nhau, dù bạn nghèo hay giàu cũng vậy.

Một người làm tổn thương bạn, có lẽ để bạn nhận ra rằng, tha thứ là cách duy nhất để buông bỏ phiền não…

Một người hiểu bạn, để bạn hiểu rằng, không cần quá nhiều bạn bè, chỉ cần ai đó hiểu mình, trong cuộc đời này, là đủ.

Không kể xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện duy nhất sẽ xảy ra

Bất cứ chuyện gì xảy ra, đó cũng chính là chuyện nên xảy ra, dù cho đó là những tình tiết nhỏ nhặt. Không kể xảy ra chuyện gì, đó đều là chuyện duy nhất sẽ phát sinh, hơn nữa nhất định sẽ xảy đến đúng y chang như vậy.

Vì thế, đừng bao giờ ước: ‘Giá như tôi không làm điều đó… Giá như mọi chuyện đã khác đi… Giá như hôm đó chuyện đó không xảy ra… thì có lẽ mọi sự sẽ khác đi’.

Không kể sự tình bắt đầu vào thời khắc nào, đều là thời điểm chính xác nhất

Mỗi một sự việc đều bắt đầu ngay chính thời điểm đúng lúc, không sớm cũng không muộn. Khi chúng ta chuẩn bị xong xuôi, chuẩn bị trải nghiệm thời khắc mới lạ trong sinh mệnh, nó chính là đã ở tại nơi đó, chuẩn bị bắt đầu bất cứ lúc nào.

Chuyện đã kết thúc, chính là đã nên kết thúc rồi

Điều này chính là đơn giản như vậy đấy! Những chuyện kết thúc, bởi vì nó đến lúc cần kết thúc, bởi vì nó đã giúp ích xong cho sự trưởng thành của chúng ta rồi, hoặc chính sự kết thúc đó là để giúp ta trưởng thành. Vì vậy, cái gì đã qua, cho qua. Buông bỏ không phải là thất bại, đó là cảnh giới của trí tuệ, biết buông bỏ mới có thể tiếp tục tiến về phía trước hành trình cuộc đời.

(pntoday)

Bầu chọn bài này

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận