Câu hỏi 72: Chồng bỗng dưng lẩn thẩn, khờ dại. Câu hỏi 73: Photocopy thì có được công đức như là chép Kinh

Câu hỏi 72: Chồng bỗng dưng lẩn thẩn, khờ dại

Con bạch Thầy! Con năm nay 27 tuổi, con đã lấy chồng và có con 3 tuổi. Nhưng không hiểu tại sao gần đây chồng con cứ lẩn thẩn, khờ dại đi vài hôm lại về. Bây giờ con phải làm như thế nào, con mong Thầy chỉ giáo giúp con?

Trả Lời:

Chồng Phật tử trên tự nhiên đi lang thang, lẩn thẩn thì có nhiều vấn đề. Khi một người mắc bệnh thì Phật nói có rất nhiều nhân duyên, một là thân bệnh tự trong thân ăn uống không điều hòa mà sinh ra bệnh, thứ hai là sinh hoạt không điều hòa, thứ ba là do thời tiết khí hậu, thứ tư là ôn dịch, thứ năm là quỷ thần dựa nhập, thứ sáu là nghiệp báo và đặc biệt đối với bị Bồ tát là do nghiệp chúng sinh mà có bệnh. Chúng ta xem một người mắc bệnh mà không phải do thời tiết, khí hậu… thì có thể là do ma quỷ. Bây giờ dạng bệnh ma quỷ thì rất nhiều, những bệnh về ma quỷ thì phải dùng pháp nhà Phật nhưng xem loại ma quỷ này thuộc loại gì thì mới có thể giải quyết được.

Câu hỏi 73: Photocopy thì có được công đức như là chép Kinh

Con bạch Thầy! Trong Kinh Báo Hiếu Mẹ Cha có nói là: muốn báo đền công ơn cha mẹ thì nên in chép Kinh này rồi cho mọi người cùng tụng. Thời đại bây giờ đã có máy Photocopy nên việc sao in rất dễ, thay vì chép Kinh con mang ra quán Photocopy thì có được công đức như là chép Kinh không ạ?

Trả Lời:

Thật ra công đức của chép Kinh lớn hơn là Photo, Photo là máy chép thay mình, mình có tiền mình có thể photo nhưng công đức không lớn bằng tự tay mình chép. Chép tay là bản thân mình chép, từng câu từng chữ nhập vào trong tâm mình. Ý của Phật hay nữa là không chỉ in quyển Kinh đấy không, mà chúng ta phải giúp cho tất cả mọi người có được tâm hiếu hạnh, tâm hiếu hạnh đó chính là Kinh Báo Hiếu Mẹ Cha. Từ một người hiếu hạnh chép sang người thứ hai hiếu hạnh rồi thứ ba, thứ tư… chép cái tâm ấy sang, đấy mới là chép Kinh thật thì công đức ấy mới thật là công đức đúng nghĩa trong Kinh chứ không hẳn mình in ra một đống Kinh rồi để đấy. Đúng là ấn tống Kinh điển có phước báu nhưng phải nắm được cái cốt yếu, nhà Phật gọi là tâm truyền tâm. Bây giờ mình muốn chép cho người khác là mình phải có Kinh, có cái tâm hiếu hạnh trước đã, mình phải sống thật hiếu với cha mẹ người khác nhìn vào mình không bảo họ chép thì họ cũng tự chép. Vậy các Phật tử đọc Kinh Phật phải biết quay về TÂM trong tâm mình có Kinh nhưng là bài Kinh sống, rồi chép cho người khác đấy mới đúng lời Phật dạy.

Bình luận