LỜI PHẬT DẠY VỀ DUYÊN PHẬN CỦA ĐỜI NGƯỜI

Cuộc sống của ta chỉ là một vòng tròn luân hồi. Trong kiếp nhân sinh ấy, con người gặp nhau là chữ duyên, còn sống bên nhau là nợ.

Phật dạy người ta yêu nhau, đến với nhau là do hai chữ duyên phận. Nhưng có duyên mà chẳng nợ nhau thì cuối cùng cũng chỉ nhận về dang dở. Biết bao mối tình sâu đậm nhiều năm, rồi cũng chia tay đường ai nấy đi. Tại sao thế?

Hãy cùng nghe câu chuyện của nhà Phật về chữ DUYÊN và NỢ của đời người:

Giáo lý đức A Nam có ghi chép về câu chuyện một chàng trai đau khổ vì cô người yêu đã bỏ đi lấy chồng. Anh ta chẳng biết làm gì ngoài phiền não ưu tư, bèn tới chùa gặp vị sư thầy và hỏi:

– Thưa sư thầy, tại sao con yêu cô ấy rất nhiều mà cô ấy vẫn bỏ con để đi lấy một người khác?

Sư thầy liền mỉm cười, không đáp mà chìa ra chiếc gương trước mặt anh chàng. Trong gương có hình ảnh một cô gái đã chết bên vệ đường nhưng tất cả mọi người đều vô tâm bỏ đi, chẳng ai quay lại xem cô ấy như thế nào.

Bất chợt lúc sau, một anh chàng dừng lại bên đường, đắp cho cô ấy một áo mỏng manh, rồi cũng quay lưng bước đi. Đợi mãi đến cuối ngày mới có một chàng trai khác đến và đem xác của cô gái ấy đi chôn.

Sau khi xem xong, sư thầy nhìn anh chàng và từ tốn nói:

– Bởi vì kiếp trước anh chỉ là người đắp áo cho cô ấy nên hai người chỉ có duyên mà không có nợ. Còn chàng trai kia mang cô ấy đi chôn, là chồng của cô ấy bây giờ chính là người mà cô ấy nợ nên họ mới nên duyên vợ chồng.

Thế nhưng, cũng có những cặp đôi đang yêu, những cặp vợ chồng đang hạnh phúc vui vẻ bên nhau, bỗng dưng một ngày họ có tình cảm với người khác, họ chia tay nhau. Chớ vội chửi mắng họ vô tình, bạc nghĩa hay khốn nạn… bởi vì họ đã trả hết nợ cho mình rồi, thì họ cũng sẽ ra đi.

Tình yêu là như thế, có thể hôm nay bên nhau, ngày mai đã chia tay. Duyên phận ngắn ngủi là do từ kiếp trước, chớ vội trách bản thân mình hay đối phương bạn nhé!

(ygd.info)

Bình luận