Chuyện khó tin về cặp mãng xà nghe kinh Phật ở chùa Hang

Nằm trên sườn núi Sam, chùa Hang có tên chữ là chùa Phước Điền, là một ngôi chùa nổi tiếng Vùng Châu Đốc, An Giang. Lịch sử ngôi chùa này gắn liền với một giai thoại huyền bí về bà Lê Thị Thợ (1818 – 1899) – người sáng lập chùa.Tương truyền, bà Thợ sinh ra trong gia đình nghèo khó, cha mẹ mất sớm, một mình bà tần tảo làm thợ may để kiếm tiền nuôi hai em nhỏ. Khi lập gia đình, bà lấy phải người chồng thường xuyên rượu chè bê tha. Chán nản, bà vào chùa Tây An ở chân núi Sam xuống tóc đi tu, pháp danh Diệu Thiện.Sau một thời gian ở chùa Tây An, bà nhận thấy nơi đây không phù hợp với mình vì quá nhiều người lui tới, lại hay bị chính quyền làm khó dễ. Vào năm 1850, bà rời chùa Tây An tìm một chốn thanh tịnh để tu hành.Khi leo lên núi Sam, bà gặp một cái hang cách chùa Tây An khoảng 1 km, liền dựng một cái am bằng tre lá. Đó chính tiền thân của chùa Hang An Giang.Trước khi bà Thợ lập am, bên trong hang núi sâu đã có đôi mãng xà to lớn dị thường. Khi bà đến tu, đôi mãng xà ấy không tỏ ra hung tợn mà ngoan ngoãn đến nằm nghe giảng kinh.Dần dần, đôi mãng xà được cảm hóa, thường đến ăn đồ chay, trông chừng thú dữ, kẻ gian, bảo vệ chốn tu hành của bà Thợ. Bà đặt tên chúng là Thanh Xà và Bạch Xà (rắn Xanh và rắn Trắng).Vào năm 1899, bà Thợ viên tịch, thọ 81 tuổi, lúc này đôi mãng xà cũng bỗng dưng mất tích.Dù khó có thể kiểm chứng về độ thực hư, giai thoại về đôi mãng xà chùa Hang là một câu chuyện giàu ý nghĩa về khả năng cảm hóa chúng sinh – gồm con người và muôn loài – của Phật pháp.Sau này, để tránh nguy hiểm cho người dân, hang núi mà đôi mãng xà từng sống được lấp kín, chỉ chừa lối đi vào sâu khoảng 10 mét. Theo thời gian, nhân dân quanh vùng quyên góp tiền của xây lại chùa khang trang.Ngày nay, chùa Hang là một ngôi chùa được du khách gần xa biết đến với kiến trúc độc đáo và phong cảnh hữu tình. Câu chuyện về cặp mãng xà quy y nơi cửa Phật càng khiến ngôi chùa này được phủ lên một lớp hào quang linh thiêng, huyền ảo…Mời quý độc giả xem video: Nghe ca khúc Việt Nam quê hương tôi.

Bình luận