Sinh ra nghèo khổ không có tội, nhưng chết trong nghèo đói thì một phần cũng là do lỗi của bạn

Mỗi người sinh ra đúng là có phúc phận riêng, dù làm việc cật lực nhưng kẻ thì giàu sang sung sướng người thì nghèo khó bần hàn. Tuy nhiên cái nghèo do sự làm biếng của bản thân mang lại thì làm sao có thể đổ lỗi cho số phận đây?

Con trai gần 50 tuổi không có một đồng để mai táng cho cha

Năm ngoái bác của chồng tôi bị bệnh nặng phải nhập viện. Chúng tôi vào viện thăm ông, khi đi ngang qua hành lang thì nhìn thấy chị họ đang thấp giọng mắng em trai: “Cha bị bệnh cậu một đồng cũng không đưa ra, không sợ người khác cười vào mặt sao?“. Người anh họ này của tôi năm nay cũng hơn bốn mươi tuổi, nhưng nửa đời người sống rất cẩu thả, phóng túng, chỉ cần có chút tiền là đi uống rượu, chị dâu không những không phản đối còn hùa theo chồng.

Anh ta có một đứa con trai cũng sớm nghỉ học, cả ngày chỉ ở ngoài đường, hơn hai mươi tuổi mà một công việc đàng hoàng cũng không có. Yêu đương với con gái nhà người ta đến khi người ta biết hoàn cảnh gia đình như vậy cũng bỏ chạy. Nhìn thấy chúng tôi đi đến họ mới dừng cuộc tranh cãi lại, cùng vào phòng bệnh.

Bởi vì bác cứ ngủ mê man, chúng tôi sợ đánh thức ông cho nên an ủi vài câu rồi cũng ra về. Chị họ tiễn chúng tôi cũng cùng chúng tôi than thở bất mãn: “Hai đứa xem ai đời lại có một đứa con trai như vậy, cha bị bệnh nặng một đồng cũng không có, đến tiền mua cơm cũng đòi chị, nói mình không có tiền. Nó đã như vậy vợ nó cũng như vậy nốt, hai đứa nó đều lười biếng đến mức chỉ hận không thể cả ngày nằm trên giường ngủ. Con cái cũng lớn như vậy rồi mà một đồng cũng không tiết kiệm được, thử hỏi sau này làm sao mua nhà cưới vợ cho con?“.

Không lâu sau bác qua đời, theo tập tục của quê chúng tôi thì con trai phải bỏ tiền ra làm hậu sự. Nhưng người anh họ này làm gì có tiền, gấp tới mức vò đầu bứt tai. Có người khuyên chị họ nên giúp đỡ, bỏ ra chút tiền cho anh ta. Nhưng chị họ cũng lực bất tòng tâm nói nhà của chị cũng sống rất vất vả. Bọn họ làm việc ngày đêm hơn một năm nay vẫn chưa được nghỉ ngơi ngày nào.

Đâu có giống như nhà của em trai sống vui vẻ thoải mái như vậy, lúc cha bị bệnh một đồng cũng không bỏ ra, tất cả tiền đều do chị ấy một tay chi trả. Lúc đó chị ấy không tính toán là vì chữa bệnh cho cha, nhưng bây giờ lại muốn tiền thì một đồng cũng không có. Chị ấy nói rất quyết liệt cho nên không còn ai dám khuyên ngăn nữa. Cuối cùng cũng là cháu ngoại và cháu nội xa góp chút tiền làm một hậu sự đơn giản cho ông mình.

Vào khoảng thời gian trước, có một bài luận rất nổi tiếng với chủ đề là: “Tuổi tác càng cao càng không có người tha thứ cho cái nghèo của bạn“. Thật ra, có đôi lúc không phải nguyên nhân chủ quan khiến cho người ta nghèo khó mà là từ những nhân tố khách quan. Ví dụ như vận may không tốt, hay bệnh tật… thì cái nghèo không phải không thể tha thứ. Nhưng không thể tha thứ chính là nghèo vì lười biếng, do con người tự tạo ra.

Gia đình bất hòa vì người vợ ngày đêm lao lực còn chồng thì làm biếng, lại còn nóng nảy

Trước khi chuyển nhà, tôi thường nghe hàng xóm đối diện cãi nhau lúc nửa đêm, vì vậy tôi cũng bị làm ồn tỉnh lại vài lần. Trời sinh thần kinh của tôi suy nhược, cho nên giấc ngủ luôn không được sâu, bây giờ bị làm ồn như vậy căn bản càng không thể chìm vào giấc ngủ.

Có một lần bị làm ồn khiến tôi không ngủ được, tôi tức giận đi gõ cửa nhà họ. Chủ nhà nhìn thấy tôi tất nhiên rất ngại, sau đó liên tục khóc lóc nói: “Xin lỗi đã quấy rầy giấc ngủ của chị, nhưng tôi thật sự không chịu đựng được nữa, nếu không ai lại muốn đêm hôm khuya khoắt mỗi ngày đều cãi nhau? Anh ấy cũng ba mươi mấy tuổi rồi nhưng lại không có một xu dính túi, muốn tự mình làm ăn thì không có vốn, đi làm công thì chê bẩn chê mệt.

Cả ngày đi nhờ cậy người khác tìm việc giúp, tìm được rồi cũng không làm nổi mấy ngày, ngôi nhà này cũng là mua trả góp. Tôi đi làm ở quán ăn mỗi tháng chỉ được hơn hai vạn, một nửa trả tiền nhà, nửa còn lại phải lo liệu mọi thứ trong nhà. Con thì ngày càng lớn, cha mẹ ngày càng già, đâu đâu cũng cần dùng đến tiền. Chị xem chồng của chị tốt biết mấy, chăm chỉ làm việc, cho dù không thể làm giàu nhưng ít ra có thể cùng chị chăm sóc gia đình. Có người phụ nữ nào lại muốn gả cho một người đàn ông vừa nghèo vừa lười biếng?”.

Tôi nhìn thấy người đàn ông kia đen mặt, vươn cổ ra nói to: “Vợ mà không an phận ở trong nhà, ngày nào cũng nhìn ngó người đàn ông nhà khác tốt này tốt nọ. Có bản lĩnh cô cứ ly hôn với tôi đi, ai còn cần cô chứ?“. Nhìn thấy bọn họ càng gây càng kịch liệt tôi chỉ có thể đi về.

Chồng tôi đang ngồi trên sô pha chờ tôi, thấy tôi trở lại liền hỏi tôi: “Có khuyên được không?“. Tôi tức giận trả lời: “Không có khuyên, lẽ ra cô ấy nên sớm rời khỏi người đàn ông Bạch Quang đó cho rồi!“. Bạch Quang mà tôi nói chính là một nhân vật trong bộ phim “Nửa đời trước của tôi”, là người vừa lười vừa nghèo lại vừa nóng nảy bạo lực, ai ở cùng với người đàn ông như vậy đúng là bất hạnh cả đời.

Nghèo không phải là cái tội nhưng nếu nghèo quá lâu thì chính là sai lầm của bạn

Tôi thường nhận được những lời than vãn nói bản thân mình sinh ra đã bần khổ. “Một không có năng lực, hai không có văn hóa. Mỗi ngày đều mệt mỏi mà sống vẫn không thoát khỏi tầng thấp nhất của xã hội. Có nỗ lực cách mấy cũng không có tác dụng“.

Thật ra mọi chuyện không phải đều như vậy bởi con người sinh ra không phải ai cũng ngậm thìa vàng. Vào thời đại này có rất nhiều nhân vật truyền kỳ, dùng tốc độ nhanh nhất từ giai cấp ở đáy xã hội bước vào giai cấp giàu sang. Chính sự lao động cần kiệm để phú quý mới đáng tôn trọng và là chân lý vĩnh hằng bất biến.

Ở quê nhà tôi có rất nhiều họ hàng cũng không có học vấn và kỹ thuật, họ đều phải cực khổ vất vả làm việc, kiếm được đều là tiền xương máu, và đến hôm nay thì thu nhập cũng không còn thấp nữa. Mấy năm nay tôi nhìn thấy họ mua nhà mua xe, cuộc sống ngày ngày đều tốt đẹp.

Bởi vậy nghèo và yếu chỉ là nhất thời, chỉ cần bạn có hy vọng, nỗ lực, chỉ cần bạn muốn thì cũng sẽ dần dần làm được. Nhưng nếu như bạn chỉ biết nằm trên giường “há miệng chờ sung”, mơ giữa ban ngày thì cũng chỉ là phí công suy nghĩ mà thôi.

Thật ra thiên tính của con người đều thích an nhàn, nhưng trong vận mệnh của mỗi người đều có hai con đường cần đi, một đường là bắt buộc phải đi, con đường còn lại là muốn đi. Trước tiên bạn phải đi cho tốt con đường bắt buộc rồi mới có tư cách đi con đường bạn muốn đi.

Lười biếng sẽ khiến cho bạn cảm thấy thoải mái và an nhàn, nó giống như một thanh nam châm sẽ kéo bạn cùng rơi xuống đáy. Cho đến khi bạn cảm thấy nơi đó khó chịu thì đã rất vất vả để trở lại vị trí lúc đầu. Vào thời điểm ấy, bạn sẽ phải đối mặt với sự lạnh nhạt của cả thế giới bao gồm người thân. Bạn sẽ không thể cầu được sự đồng tình của họ nữa mà thứ đạt được chỉ là hai từ “đáng đời”.

Vận mệnh chính là luôn đối xử với chúng như vậy, lúc bạn không có năng lực làm tốt hay giải quyết bất cứ chuyện gì, nó sẽ đánh ngã bạn còn đạp thêm một cái. Khi đi trên con đường bắt buộc phải đi, thì cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy đặc biệt vất vả.

Nhưng nếu bạn mỗi ngày đều nỗ lực đi về phía trước, bạn sẽ cảm thấy bước chân của mình ngày càng nhẹ nhàng, thẳng đến một ngày, có cảm giác bay bổng. Lúc đó vận mệnh sẽ giống như một người bạn cũ, nắm lấy tay bạn bước lên từng bậc thang trong cuộc sống.

Kinh Thánh có câu: “Không làm việc, không có niềm vui” hay “Thiên đàng mới là chốn nghỉ ngơi”. Vì vậy trong hành trình cuộc đời mỗi người, ta phải luôn cố gắng nỗ lực cần kiệm phấn đấu thì dẫu cuộc sống có vất vả nhưng vẫn tốt hơn là bạn cứ nằm đó “há miệng chờ sung”, ngóng vận may đến. Đừng để đến một ngày cả thế giới sẽ quay lưng với bạn, và ông trời cũng không thể thương xót người như vậy mà ban cho phúc lành.

(Vạn Điều Hay)

Bầu chọn bài này

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận