Sống trên đời: Im lặng là vàng, nhẫn nại là bạc, chịu thiệt là phúc

Con người sống trên đời càng tham lam, không biết đủ thì càng khổ. Cuộc sống khó khăn nhưng chân thành mới là bến đỗ. Mắt khẽ cười thì chắc chắn sẽ thấy được cảnh đẹp của trời đất.

Đời người có muôn nẻo, ít nhiều đều có những khó khăn và thử thách. Cuộc sống thì muôn vị, cay đắng ngọt bùi, không có nỗi buồn thì làm sao con người biết trân trọng những niềm vui. Bởi thế nên sống ở đời có những lúc bất lực thì hãy để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, đó cũng là thuận với đạo làm người.

Kỳ thực thì có những người không thể cưỡng cầu mọi chuyện thì cười nhẹ cho mọi chuyện trôi qua, có những con đường không thể đi thì chẳng cần gì phải ngại cả. Khi không có ánh nắng mặt trời hãy học cách hưởng thụ sự mát mẻ của gió mây, không có hương hoa thì học cách cảm nhận sự nồng hậu của mặt đất.

Song tren doi: Im lang la vang, nhan nai la bac, chiu thiet la phuc
Ảnh minh họa. 

Con người sống trên đời càng tham lam, không biết đủ thì càng khổ. Cuộc sống khó khăn nhưng chân thành mới là bến đỗ. Mắt khẽ cười thì chắc chắn sẽ thấy được cảnh đẹp của trời đất. Đời người có hàng trăm sắc thái nhưng sự đơn giản, chân thành lại chính là điều đẹp nhất, đáng được tôn trọng nhất.

Cuộc sống này giống như chiếc gương luôn phản chiếu chính bản thân mình, sống thiện lương thì chắc chắn gặp điều lành, sống tham lam chắc chắn là nhận nghiệp báo. Cuộc sống không khác gì cuốn sách, người khác nhau thì sách cũng khác nhau. Tuổi trẻ giống như cơn mưa rào thì lúc về nhà bọt nước mưa thu.

Đời là bể khổ nhưng kiên định thì ắt sẽ biến khổ thành vui, người gian dối, tà ác đến đâu lấy chân thành cảm hóa ắt sẽ hóa từ bi.

Sự nhẫn nại chính là tu hành, khổ đau là quá trình mà kết quả lại chính là sự thăng hoa. Do đó, bất kể là thuận cảnh hay nghịch cảnh, mỗi người đều phải nhẫn nại. Chịu thiệt thì dưỡng đức mà chịu nhẫn thì dưỡng tâm.

Im lặng là vàng, nhẫn nại là bạc, mỗi người đều có túi phúc của mình, bạn cho gì vào trong thì sẽ thu được điều tương tự.

Sống ở trên đời nhìn người thì cũng phải nhìn lại mình, trách người thì còn phải hỏi tâm. Cuộc sống này chính là vở kịch mà chúng ta là diễn viên, luân hồi vạn kiếp thì vai diễn đổi dời. Được mất hơn thua rồi cũng như gió thoảng mây trôi.

Đời người sống mà không có tiền thì còn nghĩa, xóa đau thương, hận thù đổi lấy tình thương. Yêu, hận cũng chỉ là trò đùa của số phận. Có những lúc được mà vui mừng nhưng mất hay được đâu có khác biệt gì đâu.

Suy cho cùng đời người nằm giữa hai chữ sinh và tử, ân oán hết thì đường ai nấy bước, gặp nhau thì cũng bởi là do chữ duyên. Là người hãy sống chân thật với nhau, đừng để đến khi cất bước, ngoảnh đầu chỉ dành sự tiếc nuối cho nhau.

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận