Câu chuyện về đại tỷ phú lạ lùng khiến nhân sinh phải suy ngẫm

Tiền bạc vô cùng quan trọng nhưng cuối cùng, khi chết đi chúng ta cũng không đem theo được. Vậy thì, chúng ta kiếm tiền để làm gì?

Câu chuyện về đại tỷ phú lạ lùng nhất lịch sử nước Mỹ

Câu chuyện kể về một ông già Người Mỹ gốc Ireland. Năm nay đã ngoài 80 tuổi, hiện đang sống cùng vợ trong một căn hộ cho thuê tồi tàn ở thành phố San Francisco thuộc Mỹ quốc. Ông chưa từng mặc qua quần áo hàng hiệu, cặp kính mắt rất cũ kỹ, đồng hồ đeo tay cũng lỗi thời. Ông không thích món ăn ngon, món ăn ưa thích nhất là bánh sandwich và sữa nóng. Ông cũng không có xe hơi riêng, phương tiện đi lại chủ yếu của ông là xe buýt, túi xách mà ông thường dùng để đi làm là chiếc kẹp bằng nilon đã cũ.

Mặc khác, nếu bạn đi cùng ông đến một quầy bar nhỏ để uống bia, ông nhất định sẽ kiểm tra và đối chiếu hóa đơn rất cẩn thận. Nếu bạn ngủ qua đêm ở nhà ông ấy, chắc chắn trước khi ngủ ông ấy sẽ nhắc bạn tắt điện.

Một ông già nghèo khó lại keo kiệt như vậy, bạn có biết trước đó ông đã làm được những việc gì chăng?

Trong suốt cuộc đời, ông đã sử dụng số tiền hơn 8 tỷ đô la Mỹ của mình để làm từ thiện, hỗ trợ giáo dục đại học, y tế công cộng, nhân quyền và nghiên cứu khoa học. Vậy ông là ai?

Ông là Chuck Feeney, người được coi là ‘cha đẻ’ của tập đoàn kinh tế được miễn thuế toàn cầu DFS. Keo kiệt với chính mình, hào phóng với mọi người, rất thích kiếm tiền nhưng lại không thích tiêu tiền, đó là những nét chính mà người ta thường diễn tả khi nhắc đến con người này.

Dưới đây là một số đóng góp của Chuck Feeney trong lĩnh vực từ thiện và hỗ trợ phúc lợi xã hội mà nước Mỹ và cộng đồng quốc tế đều biết tới:

Cau chuyen ve dai ty phu la lung khien nhan sinh phai suy ngam
Ảnh minh họa. 

Ông là người sáng lập tổ chức The Atlantic Philanthropies (Quỹ từ thiện Đại Tây Dương), một trong những quỹ từ thiện tư nhân lớn nhất thế giới. Ông đã từng cống hiến cho đại học Cornell 588 triệu đô la Mỹ, cho đại học California 125 triệu đô la Mỹ, cho đại học Stanford 60 triệu đô la Mỹ. Ông từng bỏ vốn 1 tỷ đô la cải tạo và xây mới 7 trường đại học ở New Ireland và hai trường đại học ở Northern Ireland. Ông từng thành lập quỹ từ thiện để phẫu thuật sứt môi hở hàm ếch cho trẻ em ở các nước đang phát triển…

Khoản tiền lớn nhất mà Chuck Feeney từng tặng cho hoạt động từ thiện thiện là 7 triệu đô la vào cuối năm 2016. Đây cũng là số tiền lớn cuối cùng mà cả đời ông dành dụm được.

Một điều đáng khâm phục là hầu hết mọi hoạt động từ thiện của Chuck Feeney đều không công bố tên nhà tài trợ.

Chuck Feeney đã nêu lên một tấm gương cho những người giàu có: “Trong khi hưởng thụ cuộc sống đồng thời cũng nghĩ cho mọi người”. Hai nhà đại tài phiệt của Mỹ là: Bill Gates và Warren Buffett đều chịu ảnh hưởng rất lớn từ ông mà đã thay đổi cách nghĩ và hành động của mình.

Về cuối đời, sau khi những việc làm thánh thiện của Chuck Feeney được giới truyền thông tiết lộ ra, rất nhiều phóng viên muốn tiếp xúc với ông. Trong tâm ai cũng đều có một nghi vấn: Làm sao Chuck Feeney có thể dửng dưng trước một gia tài hàng tỷ đô la như vậy?

Đối diện trước câu hỏi của các phóng viên, Chuck Feeney mỉm cười kể cho mọi người nghe một câu chuyện:

“Một con hồ ly thấy bồ đào trong vườn kết đầy trái chín, muốn vào trong ăn một chầu no nê nhưng giờ nó mập quá, không thể chui vào được. Thế là ba ngày ba đêm nó không ăn không uống để thân thể gầy xuống, cuối cùng cũng chui vào được!

Hồ ly ăn no căng bụng, cảm thấy vô cùng thỏa mãn, nhưng khi nó muốn rời đi, lại không chui ra nổi. Bất đắc dĩ hồ ly đành phải giở trò cũ: lại nhịn ba ngày ba đêm không ăn uống. Kết quả là lúc nó đi ra, bụng vẫn giống như lúc đi vào!”.

Nghe xong câu chuyện, các phóng đều cười ồ! Còn Chuck Feeney thì trầm ngâm kết luận:

– Người ta đều là trần trụi sinh ra, cuối cùng cũng đơn độc rời đi. Không ai có thể mang theo tài phú và danh tiếng mà bản thân đã đau khổ giành giật tranh đấu suốt cả một đời.

Có hãng truyền thông lại hỏi Chuck Feeney: Vì sao ông quyên góp hết cả gia tài của mình?

Chuck Feeney cười đôn hậu rồi đưa ra một câu trả lời dung dị ngoài sức tưởng tượng của mọi người:

– Bởi vì tấm vải che tử thi không có túi.

Tiền bạc là vật ngoài thân, hãy học cách hưởng thụ cuộc sống

Lao động chăm chỉ rồi sẽ kiếm được tiền, tất nhiên khi còn trẻ chúng ta phải học tập và lao động không ngừng để có thể kiếm được nhiều tiền. Nhưng thời gian chẳng đợi ai, nếu chúng ta cứ mãi rơi vào vòng xoáy tiền bạc thì có lẽ đến khi hơi thở tắt, chúng ta cũng chẳng nhận ra suốt cả quãng đời dài ấy chúng ta cần phải sống vì bản thân mình trước tiên. Và chúng ta cũng nên bỏ quan niệm rằng cần phải làm việc để để dành lại chút ít tài sản cho con cháu mình mai sau. Bởi mỗi người chỉ có một cuộc đời, đời ai thì cũng phải cần cù, chăm chỉ vì hạnh phúc vì chính bản thân mà thôi.

Một năm có 365 ngày, một tháng có 31 ngày, một tuần có 7 ngày, chúng ta đã đi làm 5 ngày trong một tuần, thậm chí có những người đi làm 6 ngày. Vậy thử hỏi xem với tần suất này thì chúng ta có được coi là chúng ta đã dành không ít thời gian vào công việc không?

Thậm chí, nhiều ông bố bà mẹ chỉ kịp gặp con 1 tiếng buổi tối trước khi con đến giờ đi ngủ, cuối tuần con muốn đi chơi nhưng vì bận việc nên bố mẹ luôn luôn từ chối lời đề nghị của con mà ngồi ôm laptop check mail. Rồi có cả những người vì quanh năm suốt tháng bận rộn công việc mà quên rằng luôn có bố mẹ, những đấng sinh thành tóc ngày một bạc thêm, đang đợi một cuộc gọi của đứa con đã xa nhà đi làm ăn bao lâu nay.

Chúng ta đã luôn rút ngắn thời gian của chính mình, và vô tình đẩy những người khác ra xa mình. Nhưng chắc hẳn không có nhiều người nghĩ đến chuyện này. Không chỉ khiến những người xung quanh mệt mỏi mà rồi bản thân mình cũng sẽ dần nhận ra sự ích kỉ bao trùm toàn bộ con người từ lúc nào, thậm chí sự ích kỉ ấy biến thành sự vô tâm mà chính mình cũng chẳng nhận ra.

Đôi khi chúng ta cứ ngụy biện rằng thời buổi này, không đi làm lấy đâu ra tiền để sống, để cho người này biếu người kia. Đích đến cuối cùng của một người không phải là hạnh phúc sao? Và hạnh phúc phải gắn với tiền mới được gọi là hạnh phúc à? Nếu định nghĩa như thế thì biết đến bao giờ tất cả chúng ta mới chạm tới “hạnh phúc xa xỉ” ấy và biết đến bao giờ “hạnh phúc” ấy mới nằm trong tay tất cả mọi người không bỏ sót bất kì ai?

Chia sẻ bài này với bạn bè

Bình luận